samedi 14 mars 2009


Lâu rồi mình không viết truyện. Có lẽ cũng 10 năm rồi. Hôm rồi đọc mấy truyện em NGân viết tự nhiên thấy hay hay. Thấy muốn viết cái gì đó. Truyện ngắn này như 1 tự truyện vì không có đối thoại nhưng đó cũng là 1 thể loại của truyện ngắn. Nhớ ngày xưa khi mới tập viết truyện ngắn. Truyện của mình bị sửa lỗi đỏ có khi gần như không thấy được chữ mình viết. Giờ thì viết cho mình đọc và vài người quen đọc chơi cho vui. Truyện có hư cấu không phải là chuyện xảy ra với mình. Ráng tập trung mà 2 đứa nhỏ cứ nhí nha nhí nhố. Nên kết thúc như vậy vậy. Không biết còn can đảm viết truyện khác nữa hay không?

****************


Em những tưởng mình không thể nào được gặp lại anh từ sau buổi chiều hôm ấy. Tất cả các chi tiết đã nhạt nhòa trong em. Em chẳng còn nhớ gì nữa chỉ nhớ anh đã tuyên bố rằng "từ nay chúng mình sẽ là bạn"... Em yêu anh sau ngần ấy năm bên nhau, em nhận được câu trả lời này. Em lặng im, ngòai câu hỏi vì sao thì em không biết hỏi thêm gì nữa. Em ra đi, không nghe 1 tiếng gọi tên hay bước chân ai đó đuổi theo sau lưng mình. Em thèm được quỳ dưới chân anh để van xin nhưng cái kiêu hãnh của đứa con gái 25 tuổi đang thành đạt trong em không cho phép em làm vậy. Sau này em tự nguyền rủa mình cả trăm ngàn lần vì sự kiêu hãnh đó nhưng biết làm sao được. Em không thể. Những ngày sau đó em đến tìm anh để xác định có phải rằng điều anh đã nói những ngày trước là do chính anh muốn hay là do một ít men bia anh đã dùng trước đó. Câu trả lời dường như không có gì thay đổi. Em ra đi nước mắt chỉ chực trào ra. Em đã từng vì anh cố gắng trụ lại tại đất Sài thành này. Nhưng bây giờ Sài gòn đô hội ồn ào là thế, đông vui là thế không có anh thì mọi thứ thành vô nghĩa và ồn ào một cách không cần thiết.

Lặng lẽ, em thu dọn hành lý, xin nghỉ việc về nhà với mẹ. Em hy vọng sẽ tìm thấy sự bình yên cố hữu mà bao năm nay mỗi lần giận nhau em vẫn quay về đó. Lần này có thể em sẽ chẳng còn lý do gì để rời khỏi mẹ em nữa rồi. Thấy em về một mình không có anh. Mẹ lặng lẽ lấy khăn, chuẩn bị đồ cho em gội đầu. Em cũng tìm được việc làm sau vài tháng thất nghiệp để rồi những lúc buồn rầu ra nằm dài với biển. Chẳng biết biển mang trong lòng bao nhiêu niềm vui, bao nhiêu nỗi buồn của con người mà biển muôn đời vẫn thế. Rì rào hết đợt sóng này đến đợt sóng khác...

Em quen dần cuộc sống không có anh và bắt đầu cho phép mình quen vài mối tình mới. Khổ nỗi càng ngày em càng nhận ra rằng những người đàn ông đến với em mỗi người đều có 1 chút gì của anh trong đó. Người thì ánh mắt, đôi môi, người thì giọng nói, nụ cười...Mà làm sao có thể tìm ra 1 ai khác hoàn toàn giống anh khi mà anh vẫn đang tồn tại trên thế gian này. Không cần theo dõi cuộc sống anh thế nào thì thỉnh thoảng có khi là hằng ngày báo chí, đài truyền hình đều nhắc tên và đăng hình anh bởi giờ đây anh đã trở thành một người có địa vị trong xã hội. Em cẩn thận lẫn lén lút cắt hình anh từ các báo ép vào 1 cuốn sổ để trong hộc bàn để thỉnh thoảng đem ra săm soi xem anh có khác với ngày xưa hay không? Mẹ em đã chán với cái trò cắt dán này nên từ lúc đầu nhắc nhở đến lúc sau chỉ còn là tiếng thở dài...Mẹ mong lắm ngày em lấy chồng vì biết rằng lúc đó em đã quên anh.

Thế mà hôm nay em gặp anh bằng xương bằng thịt tại đây. Anh cầu xin em tha thứ và thử yêu lần nửa. Người đàn bà anh lấy làm vợ đã vĩnh viễn nằm yên dưới lòng đất sau một tai nạn xe hơi. Có không anh khi tình yêu đâu phải là một bài toán đố với thật nhiều phép thử mà khi sai số này mình sẽ chọn lại số khác. Mà không cần anh cầu xin thì ngần ấy năm qua em đã tha thứ cho anh thật rồi. Người ta bảo tình yêu thật sự là tình yêu mà mình thấy người mình yêu không có lỗi. Em thấy ngày xưa mình cứ lao vào anh như con thiêu thân để rồi nhận lại sau đó là sự mệt mỏi vì anh cần một người vợ là con của một gia đình có thế lực ở thành phố để đưa anh lên trong xã hội. Người đó tất nhiên không phải là em. THế mà em vẫn cứ lao vào anh để rồi bị xô ra vậy mà khi trái tim bớt đau em lại quên ngay những điều anh đã làm em buồn. Giờ đây cũng vậy. Em thấy anh hòan tòan tinh khiết như thể anh và em chưa từng giận anh, chưa từng xa anh vậy...

Em không dám nhìn vào mắt anh. Bởi em biết đó là điểm yếu nhất của em khi bên cạnh anh. Em nhìn qua vai anh. Trước mặt em là biển cả, sóng cao gào thét. Trên bờ cát 2 bé trai khoảng 7,8 tuổi đang xây lâu đài trên cát. Chúng giống anh như tạc.

Anh bảo anh không tin là em có thể rời bỏ Saigon một cách dễ dàng đến vậy. Rằng anh đã đi tìm em... rằng ngày mai và mười ngày nữa anh sẽ quay lại đây để đón em cùng về Sài gòn. Không biết anh còn nhớ hay là vô tình nhưng mình yêu nhau mười năm, xa nhau đúng mười năm, gặp lại nhau và ngồi ngay đúng cái bàn số mười này. Vô tình em đưa tay miết nhẹ vào số 10 ghi trên mặt bàn. Mười năm nếu gộp cho một đời người thì chẳng là gì cả nhưng nếu lấy nó làm thước đo cho một quảng đời tuổi trẻ thì con số này quá dài.

Em nghĩ về ngày mai, em có dám quay lại đây hay không? Hay ngày mai em lại xin đổi chỗ làm để cuộc đời tiếp tục là những cuộc trốn tìm. Bởi khi anh đã tìm ra được nơi em ở thì nơi đây có còn là chốn bình yên nữa không? Nếu 10 năm trước cái kiêu ngạo trong em cao hơn đầu gối không cho phép em quỳ trước mặt anh để van xin tình yêu và sự mạo hiểm thì mười năm sau sự kiêu ngạo trong em chỉ là một con số 0 tròn trĩnh. Bù vào đó là một sự sợ hãi về mặt dư luận, sự cân nhắc thiệt hơn. Em cứ như con chim bị trúng thương thấy cành cây cong mà tưởng mũi tên không dám lao về phía trước. Tính mạo hiểm của em đâu mất rồi?

Em gần như không thể nghe hết những gì anh nói. Người đàn ông trước mặt em xa dần. Em không thể gọi tên anh cũng giống như ngày xưa anh không gọi tên khi em quay lưng bước đi.

Em nhìn theo ba cái bóng đang chập choạng đi trên cát cao thấp khác nhau trong ánh hoàng hôn đang dần tắt. Có một điều gì đó nghèn nghẹn dâng lên trong em mà em không thể diễn tả được lúc này. Mơ hồ trong tiềm thức em nghĩ đến mẹ - người đàn bà làm điểm tựa của em bao nhiêu năm qua. Và hình như trong ba cái bóng chụm vào nhau lúc nhặt lúc thưa trên cát, cái mà anh gọi là gia đình đó... đang thiếu cái bóng của một người phụ nữ... 
vuontuoitho wrote on Jul 31
Bạn mình là một nhà Văn .
thaonguyenvo wrote on Aug 6, '09
ReviewReviewReviewReview
Đọc buồn quá bạn ơi vì T cũng một thời như thế.
laluli wrote on Aug 6, '09
tigressqg said
thì tao vẫn còn cái hình làm ...chiền chị đó mày...hahaha, mày muốn đánh tao mấy roi? mày k sợ tao mè nheo với ông Lộc hả? hahhaha(tao k thèm chạy đâu nhen) 
tao nhớ lần đó nhỏ Hạnh lùn cười quá chừng vì tao múa cứng còng mà mắc cười ko thể tả mày à. Nên thôi xin lui vào hậu trường là chắc ăn nhất. Lần đó tụi nó đóng kịch quăng mất con chuột giả yêu quí của tao. Mà tao còn nhớ ai đóng đó nhe! hihii
tigressqg wrote on Aug 6, '09
thì tao vẫn còn cái hình làm ...chiền chị đó mày...hahaha, mày muốn đánh tao mấy roi? mày k sợ tao mè nheo với ông Lộc hả? hahhaha(tao k thèm chạy đâu nhen)
laluli wrote on Aug 6, '09, edited on Aug 6, '09
tigressqg said
Mày cứ can đảm nhận hết mấy lời khen đi, có chuyện nhận lời khen k mà còn hổng dám thì viết truyện nữa ai dám đọc...hahaha
Ê mày, tao còn nhớ rất rõ là mày đã từng viết kịch bản cho lớp mình đi thi SV đó nha, mày đừng có nói với tao là mày quên rùi chứ!
 
mày muốn mấy roi đây hả con khỉ?

chuyện viết kịch bản thi SV thì ko quên. Lần đó bị tụi nó khủng bố bắt lên làm chiền anh chiền chị nhưng tao ko biết múa... hihii
tigressqg wrote on Aug 6, '09
Mày cứ can đảm nhận hết mấy lời khen đi, có chuyện nhận lời khen k mà còn hổng dám thì viết truyện nữa ai dám đọc...hahaha
Ê mày, tao còn nhớ rất rõ là mày đã từng viết kịch bản cho lớp mình đi thi SV đó nha, mày đừng có nói với tao là mày quên rùi chứ!
tigressqg wrote on Aug 6, '09
hom nay moi doc truyen nay, bua gio tuong cua ba G viet chu khong biet cua QA, ah, ba G chom chia he'n hehehe QA hoc Luat ma viet van hay khong thua gi nha van dau QA 
bà đang nói tui đó hả??? mà tui có chôm chỉa của bà QA đâu??? hix
laluli wrote on Aug 5, '09
@Thanks to all.

@Chị Cua: đừng khen em nhe. Mũi em nổ bụp bây giờ.

@ Rivi: thỉnh thoảng hứng thôi em, mà lúc hứng có khi ko rảnh nên chữ nó chạy đâu hết trơn

@yeu2con: hihi... chị mò cả buổi chỉnh đựoc chữ to lên rồi đó em. Đừng có trừ 1 sao nữa nhe. Hôm qua chị sui của em hỏi sao ko hú chị ấy vì mấy cái code chị ấy rành, mà chị thì quên

@Chị Chi: hahaha... chị rộng lượng cho em đến 5 sao

@Chị Nhi: em chỉnh chữ lớn lên được rồi đó chị

@Giao: chắc bây giờ chân mày chưa tới đất để đọc đâu hén

@Châu: hình như G đâu có đăng truyện này trong blog. Dân Luật chứ cũng ướt lắm Châu ơi, mà lâu lâu mới "ướt" hihihi
chauvehieppho wrote on Aug 5, '09
hom nay moi doc truyen nay, bua gio tuong cua ba G viet chu khong biet cua QA, ah, ba G chom chia he'n hehehe QA hoc Luat ma viet van hay khong thua gi nha van dau QA
yeu2con wrote on Aug 4, '09
ReviewReviewReviewReview
Trừ 1 sao vì chữ quá nhỏ , một sao vì cái kết thúc lấp lửng :p Tại tánh em thích cái gì cũng phải rõ ràng .
Nhưng đây là chuyện tình yêu, mà tình yêu thì không bao giờ lý giải nổi .
Chị viết văn hay thiệt .Em bây giờ cầu viết không sai chính tả là may lắm rồi :(
miscelanous wrote on Aug 4, '09
ReviewReviewReviewReviewReview
QA vie^'t ra^'t hay
poohbearfr wrote on Aug 4, '09
ReviewReviewReviewReviewReview
Chà, chi co' them nghe moi roi ha, het nau bep roi viet truyen, phuc qua' :D:D
cdinh wrote on Aug 4, '09
ReviewReviewReviewReview
Truyen ngan ma day du, giong van that tinh cam. Nguoi ta cang ngay cang thieu niem tin va kho' yeu hon qua nhung song gio, tinh yeu kho' den 2 lan voi cung mot nguoi nhi.

Khong ngo me CL co khieu viet van hay nhu vay, nuoi day con, nau an kheo ma con van chuong nua, phuc qua.
tinhtri wrote on Aug 4, '09
Cho chữ lớn em ơi.
tigressqg wrote on Aug 4, '09
sẽ đọc lại...

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire