dimanche 3 octobre 2010

Chuyện của Tý


Các con gọi Tý bằng anh không những vì anh Tý lớn tuổi hơn mà vì anh Tý là con của cậu K. (anh trai kế của mẹ). Ngày mẹ rời VN, Tý được chừng 1 tháng. Nhiều lúc nhìn hình Tý trong album, CL cứ hỏi có phải anh Luân ko? Ko, mẹ ẳm anh Tý đó!

Là con một trong gia đình. Cả ba mẹ Tý đều bận công việc hoặc kinh doanh nên Tý từ nhỏ đã được bà ngoại chăm sóc. Ba mẹ Tý nhờ có bà nên vẫn đi tối về khuya như thời chưa có Tý. Mẹ Tý mắc 1 căn bệnh mà y học thế giới vẫn chưa tìm ra phương pháp chữa trị thích hợp. Thỉnh thoảng khi nghỉ học Tý được gởi sang bà nội 1 ngày vì ba mẹ Tý không thể nghỉ làm.

Ngày gia đình mình về VN lần đầu, mẹ Tý chở Tý đem qua cho Luân 1 thùng lego chẳng có cái nào nguyên vẹn. Luân ngồi tỉ mỉ ráp xem cái nào vừa với cái nào. Bà Hoa thấy thương định mua đồ chơi mới cho Luân nhưng mẹ bảo đừng vì Luân về Vn có 3 tuần và mẹ có đem 1 ít puzzle mà Luân hay chơi về. Hôm gặp Tý đầu tiên, mẹ bảo Luân lấy cái áo thun mẹ mua cho Tý đem ra tặng. Tý phủ phàng bảo "anh không thích áo này, hình phim hoạt hình này anh hết thích rồi". Mẹ hơi ngỡ ngàng nhưng cũng không chấp. Trong khi mẹ Tý thì hơi sượng bắt Tý mặc áo và cảm ơn còn Tý thì vùng vằn không thích. Cái ngỡ ngàng của mẹ là một sự so sánh về thái độ nhận quà tặng. Luân lúc đó chưa đầy 3 tuổi mà ai tặng cái gì không thích cũng ko bày tỏ thái độ trước mặt người khác chỉ là sau này con có dùng nhiều hay không thôi. Nếu thấy con cứ lấy ra dùng nhiều thì biết con thích còn ít dùng hoặc không đụng đến thì biết con không quan tâm. Rồi cả nhà mình đi ăn, Tý huyên thuyên với chú phục vụ bàn bằng những câu hỏi cắc cớ kiểu như "quán của chú sao ko có thịt sư tử? chú nói người ta đem thịt sư tử về bán đi hén!"... Mẹ gặp Tý được chừng vài lần cảm giác Tý lanh lợi nhưng không được lễ phép lắm.

Khi CL được 2 tuổi, gia đình mình lại về thăm ngoại. Lần này Tý lớn hơn và lanh hơn nhiều. Đi taxi Tý muốn được ngồi đằng trước trong khi chỗ đằng trước thì bà ngoại thường ngồi. Chìu cháu nội nên Tý ngồi trong lòng bà dù Tý đã lớn tồ! Cũng may luật giao thông Vn ko quá nghiêm ngặt chứ ở nước ngòai thì ko có chuyện ngồi cặp đằng trước như vậy. Nhưng không sao, chú tài xế bảo được là được. Về đến gần nhà, mọi người chỉ chú tài xế nhà để tấp vào thì Tý bảo "chú thấy nhà nào có con chó đang đứng thì là nhà con". Mọi người dáo dát tìm con chó vì cũng là đêm và ai cũng hỏi "con chó đâu?" Tý thản nhiên bảo "con chó là bố con đó!" bà nội Tý ngồi trên xe giận tím mặt la "sao con dám gọi bố là chó?". Rồi mọi người xuống xe để chuyện của Tý trôi đi vì có mẹ Tý ngồi đó không nói gì và chỉ được bà nội Tý gợi lại cho ba Tý nghe để biết đường mà dạy Tý. Có lẽ là ba Tý rất giận nên đùng đùng kêu Tý đi về.

Đi chơi với Tý được vài lần, lần nào Tý cũng muốn được chơi trội. Làm thủ lĩnh, để tay lên đầu Luân làm bệ súng mà bắn... nhưng trò chơi trẻ con mẹ ko can thiệp khi thấy Luân vẫn hòa đồng và ko có ý gì khó chịu.

Vài hôm sau mẹ gặp cậu để uống cafe. Mẹ khuyên cậu nên dành thời gian để lo cho Tý vì mẹ thấy Tý hơi quá đà. Cậu bảo Tý vẫn học trường điểm chỉ có những phát biểu của Tý hơi trẻ con thôi, mà trẻ con thì tất nhiên không biết cái nào đúng cái nào sai. Mẹ ngồi nhẩm Tý lúc đó cũng 8 tuổi chẳng lẽ không biết đúng sai khi gọi bố là chó? Rồi cậu bảo ngày xưa tụi mình cũng vậy, đâu có ai dạy đâu, cũng tự lớn và tự biết đường nào đúng để đi. Xã hội sẽ tôi luyện con người. Khía cạnh này thì mẹ thấy đúng nhưng xã hội thời đó ko như bây giờ, con nít tự biết cái nếp của mình còn bây giờ cha mẹ cưng chiều nên trẻ con có phần cởi mở hơn. Nói tới đây thì di động của cậu reo dù mẹ và cậu vừa kêu được 2 ly nước và cậu bảo phải về họp. Thế là dở dang cuộc nói chuyện và cũng ko thể nói hơn được nữa. Con ai người ấy có trách nhiệm vậy? Mẹ ko sống ở xã hội đó, mẹ không muốn can thiệp quá sâu vào gia đình của cậu.

Bẳng một thời gian, tháng này bà dì về Vn chơi nên ngoại gửi ít quà cho 2 đứa. Ngoại thấy Tý chơi con vụ hay quá nên muốn mua thêm cho Luân và CL mỗi đứa 1 cái. Ngoại nhờ cậu sẳn đưa Tý đi học thì mua dùm. Về nhà, Tý phone cho ngoại của tụi con bảo ngoại nói với ba Tý chừng nào mua xong thì đưa cho Tý để Tý ráp vì con vụ này khó ráp lắm sợ Luân và CL ko biết làm. Ngoại tin nên nói y như vậy với cậu. Đến ngày ngoại sang lấy con vụ thì nhận được 2 con vụ tanh bành... dù được đựng trong chiếc hộp mới. Đau lòng ngoại khóc và đem đến 1 trường học gần nhà để hỏi 1 cô bán con vụ. Cô bảo con vụ này đã bị tháo ko xài được đâu và bảo ngoại mua 2 con vụ mới giá 70K/con. Thương cháu cả nội lẫn ngoại.... Ngoại hỏi mẹ phải làm sao? Nếu ngoại nói cho cậu biết thì Tý sẽ giận ngoại và sẽ nhừ đòn còn nếu không thì Tý sẽ trở thành 1 người như thế nào???? Và ngoại bỏ ăn, bệnh...

Thương lắm Má ơi!!!! Con cũng ko biết làm sao cả... Vì ai mà Tý thế này?

vendredi 1 octobre 2010

Luân rụng chiếc răng đầu tiên


Luân rụng chiếc răng đầu tiên tuần rồi, mẹ ghi lại ngày để nhớ vì tính mẹ hay quên (20/10/2010). Giờ này Luân mới rụng chiếc răng đầu tiên trong khi các bạn bằng tuổi con có khi đã mọc lại gần nguyên hàm... :confused: nguyên do cũng vì Luân mọc răng rất trể. Mẹ còn nhớ lúc đó mẹ sợ hãi hỏi bác sĩ khi thấy gần 13 tháng mà con vẫn trung thành với "hợp tác xã tòan lợi". Mẹ chạy vào wtt thấy có mẹ bảo phải rạch nướu thì răng mới lên. Nghĩ đến đó mẹ đã rùng mình. Thôi kệ, ko có răng nhưng con vẫn ăn được cơm dạng mềm thì ko phải là vấn đề đáng lo. Mẹ hỏi bác sĩ nhi của Luân, ông ấy cười vô tư bảo "bà đừng lo, mỗi trẻ có 1 nhịp phát triển riêng. Có ai trong đời mà ko có răng đâu?". Tự nhiên mẹ thấy nhẹ hẳn. Ừ nhỉ, có ai đến già mà ko có răng đâu? Mọc răng trể thì sẽ rụng răng trể và biết đâu như vậy lại hay vì khi mọc răng vĩnh viễn con đã đủ lớn để biết giữ gìn răng của mình rồi.

Cách đó 1 tuần tự nhiên mẹ thấy sao răng của Luân vàng quá. Mẹ chỉ đúng chiếc răng mà con sắp rụng khi kiểm tra con đánh răng đã sạch chưa. Rồi mẹ lẩn thẩn đi thay bàn chải mới cho con vì mẹ sợ bàn chải dùng lâu rồi dù chưa có sờn thì đánh răng ko kỹ nữa chứ quên mất chuyện con sẽ rụng răng và cái răng bên dưới đẩy lên nên lộ chân răng ở trên ra.

Hôm trước ngày rụng răng đi học về Luân bảo mẹ răng con rung rinh rồi. Mẹ bảo đưa xem và bảo Luân đừng sợ cứ lâu lâu lung lay thì răng sẽ rớt ra thôi. Các bạn con có bạn đã rụng răng từ hồi học mẫu giáo năm thứ 3 rồi nên vụ rụng răng này Luân thấy bình thường lắm. Hơn nữa năm rồi con đã học bài về răng rồi nên con biết rõ răng sữa rụng thì răng mới sẽ mọc lên để thay thế.

Rồi mẹ như quên bẵng cho đến sáng thứ 5 khi thức dậy thì Luân bảo "răng Luân rụng rồi maman ơi". Vạch drap tìm thấy chiếc răng 2 mẹ con mừng húm mỗi người mừng mỗi kiểu. Mẹ thì sợ con rụng răng rồi nuốt luôn trong lúc ngủ còn con thì thấy chiếc răng đầu tiên rụng thì rất mừng.

Hồi học mẫu giáo cô có dạy Luân bài la petite souris. Câu chuyện về la petite souris được mọi người kể như câu chuyện Tooth Fairy ở Mỹ vậy. Tức là chiếc răng được rụng sẽ được để dưới gối và con chuột đến tha đi, chiếc răng mới mọc lên sẽ tốt và sắc như chiếc răng chuột. :yikes: Hihihi... tự nhiên thấy thương nước Pháp dễ sợ khỏi tốn đồng nào vì Luân bảo cô dạy con chuột tha răng đi sẽ để lại 1 viên chocolat. Mà con mình ko thích chocolat nên mẹ nó cất cái răng lên kệ để cái răng mới mọc lên. Cái này mẹ nhớ hồi xưa ông ngoại của mẹ bảo răng dưới mọc thì quăng lên nóc nhà còn răng trên mọc thì quăng xuống gầm giường để nó mọc ngược lại.

Hôm nay, răng con đã nhú ra nữa cái rồi. Mẹ lại thấy 1 cái răng hơi vàng, chắc là sắp rụng cái kế tiếp.